Type 054 Giang Khải I - To xác nhưng kém xa Gepard 3.9 Việt Nam

9:42 AM |

So với "người em" Type 054A Giang Khải II thì tàu hộ vệ tên lửa Type 054 Giang Khải I tỏ ra thua kém về mọi mặt.



Type 054 (Jiangkai I - Giang Khải I) là lớp tàu hộ vệ tên lửa đa năng được đóng cho Hải quân Trung Quốc nhằm thay thế cho vai trò của "người tiền nhiệm" Type 053H3 đã lạc hậu.
Chỉ có 2 chiếc Type 054 mang số hiệu 525 Ma'anshan và 526 Wenzhou được hoàn thành trước khi Trung Quốc sản xuất số lượng lớn phiên bản nâng cấp Type 054A hiện đại hơn.
Tàu hộ vệ tên lửa Ma'anshan số hiệu 525 thuộc Type 054
Thiết kế của Type 054 dựa trên nguyên mẫu hình học khinh hạm La Fayette của Pháp, được tối ưu hóa cho việc tán xạ sóng radar nhằm nâng cao khả năng tàng hình.
Tàu còn được lắp đặt nhiều thiết bị điện tử có nguồn gốc từ Pháp mà Trung Quốc nhập khẩu trong thập niên 1980 sau đó sản xuất trong nước theo giấy phép. Những hệ thống này được cho là tương đương với La Fayette đời đầu.
Jiangkai I có lượng giãn nước 3.900 tấn; dài 134 m; rộng 16 m; mớn nước 5 m. Động cơ CODAD (diesel-diesel) gồm 4 máy SEMT Pielstick 16 PA6 STC công suất 5.700 kW mỗi chiếc cho tốc độ tối đa 27 hải lý/h (50 km/h), tầm hoạt động 8.025 hải lý (14.900 km).
Tàu hộ vệ tên lửa Yi Yang thuộc Type 054A
So với bản nâng cấp Type 054A, dễ dàng nhận thấy trang bị thiết yếu của Type 054 thua kém rất nhiều.
Radar cảnh giới đường không của Type 054 là loại Type 363S 2D (trên đỉnh tháp radar) chỉ phát hiện được mục tiêu từ khoảng cách tối đa 112 km, hơn nữa độ chính xác cũng không hoàn toàn đáng tin cậy.
Đặt cạnh đài nhìn vòng mảng pha 3D Fregat M2EM trên Type 054A (tầm trinh sát 300 km) hay Pozitiv-ME của Gepard 3.9 (tầm quét 150 km, theo dõi 40 mục tiêu và bám bắt 3 mục tiêu cùng lúc) thì rõ ràng năng lực của Type 363S không thể sánh bằng.
Radar tìm kiếm bề mặt của Type 054 là loại MR-36A dùng để dẫn đường cho tên lửa đối hạm, tầm hoạt động 150 km (so với 250 km ở chế độ chủ động và 450 km ở chế độ thụ động của Mineral-ME trên Gepard 3.9).
Như vậy, mặc dù mang YJ-83 có tầm bắn tới 180 km nhưng nếu tác chiến độc lập thì Type 054 không thể tận dụng hết tính năng của loại tên lửa chống hạm này.
Thêm vào đó, Gepard 3.9 với thiết bị điện tử cực nhạy kết hợp diện tích phản xạ radar thấp do kích thước nhỏ hơn cũng khiến cho ưu thế về tầm bắn của YJ-83 trên Type 054 bị xóa nhòa.
Tàu hộ vệ tên lửa Gepard 3.9 của Việt Nam trong quá trình chạy thử nghiệm tại Nga
Điểm dễ nhận biết nhất của Type 054 đó là thay vì 12 ống phóng thẳng đứng HHQ-16 như trên Type 054A thì nó lại mang 8 đạn phòng không HHQ-7 tầm bắn tối đa 15 km.
So với 9M311 Sosna-R của hệ thống Palma trên Gepard 3.9, mặc dù tầm bắn ngắn cùng đầu đạn nhỏ hơn nhưng tốc độ cao (1.100 m/s so với 750 m/s) cũng như độ chính xác khi đánh chặn mục tiêu bay thấp (nhờ bám chùm laser) của 9M311 lại vượt trội hoàn toàn.
Tính năng này của 9M311 đặc biệt quan trọng, do nó có khả năng đánh chặn tên lửa đối hạm bay bám biển, điều mà HHQ-7 chưa bao giờ được đánh giá cao.
Giang Khải I chỉ nổi trội ở tác chiến tầm gần do pháo hạm Type 210 cỡ 100 mm có uy lực cũng như tầm bắn xa hơn AK-176M trên Gepard 3.9. Bên cạnh đó nó còn có năng lực tác chiến chống ngầm, điều mà phải đến cặp Gepard tiếp theo mới được bổ sung.
Nhưng nếu xảy ra kịch bản đối đầu 1:1, có thể khẳng định rằng phần thắng vẫn sẽ nghiêng nhiều hơn về phía Gepard 3.9 của Việt Nam.
Tuấn Trung | _theo Thế giới trẻ
http://soha.vn/quan-su/type-054-giang-khai-i-to-xac-nhung-kem-xa-gepard-39-viet-nam-20160330141919967.htm

Đấu trực thăng tiến công: 1 Ka-52 của Nga "chấp" 3 AH-64 của Mỹ?

9:36 AM |

Ka-52 Chiếc trực thăng độc nhất vô nhị thế hệ mới, con cưng của công chúng Nga. Tổng công trình sư Mikheev đã cố gắng thiết kế một chiếc trực thăng tấn công cực mạnh


Trực thăng tiến công AH-64 của Mỹ (trái) đối đầu Ka-52 của Nga.
Ban đầu, các máy bay trực thăng tấn công được thiết kế để yểm trợ cho lực lượng bộ binh, đảm bảo lợi thế trước đối phương trên chiến trường.
Khi sử dụng kho vũ khí đáng nể và những hệ thống trinh sát tối tân, máy bay trực thăng tiến công có thể nhìn thấy mọi thứ và hành động nhanh gọn để tiêu diệt mục tiêu ở mọi cấp độ. Đối với máy bay trực thăng tấn công không có nhiệm vụ nào là bất khả thi.
Máy bay trực thăng tiến công AH-64 “Apache” của Mỹ và Ka-52“Alligator” của Nga là những “nhân vật” được biết đến nhiều nhất. Các đối thủ cạnh tranh đến từ những nước khác gần như không có cơ hội và đẳng cấp để đối đầu với 2 loại máy bay trên.
Bài viết này nhằm so sánh 2 máy bay AH-64 và Ka-52 để tìm ra kẻ chiếm ưu thế.
Trực thăng tiến công Ka-52 của Nga (trên) và AH-64 Apache của Mỹ.
AH-64 “Apache”
Máy bay trực thăng của Mỹ khi ra đời đã thực hiện cú bứt phá trong lĩnh vực chế tạo máy bay trực thăng.
Từ những năm 70 của thế kỷ trước, Lầu Năm Góc đã nhìn thấy nhu cầu bức thiết về việc phải có bằng được một cỗ máy yểm trợ hỏa lực từ trên không.
Các yêu cầu đưa ra như sau: Trong bối cảnh hệ thống phòng không và tác chiến điện tử hoạt động tích cực không kể ngày đêm và trong mọi điều kiện thời tiết, “Apache” phải xuyên thủng được các xe tăng của địch như một chiếc dao chuyên dụng mở đồ hộp.
Thân của AH-64 được chế tạo từ các vật liệu có độ bền cao, tuy nhiên, tới nay đó vẫn chỉ là trên giấy. “Apache” bố trí chỗ ngồi cho phi công theo kiểu "giật cấp" - phi công hỏa lực ngồi phía trước nhưng bên dưới, phi công lái ngồi cao hơn để có trường nhìn rộng.
Buồng lái của “Apache” được làm từ sợi Kevlar và vật liệu Polyacrylate giúp nó tăng khả năng chống đạn. Các tính năng khác của “Apache”: Tốc độ tối đa 293km/h, tầm chiến đấu – 480km, trọng lượng cất cánh – 770kg.
Bên dưới 2 cánh gắn hai bên thân máy bay là các giá treo để mang một kho vũ khí đáng nể: Tối đa 16 tên lửa chống tăng "bắn và quên" AGM-114 Hellfire; các loại rocket không điều khiển và 2 quả “Stinger” hai bên để không chiến.
Bên dưới buồng lái là pháo hàng không tự động M230 “Change Gun” cỡ nòng 30 mm có tốc độ bắn 625 phát/phút, cơ số đạn lên đến 1.200 viên.
Hiện nay, Quân đội Mỹ đang sở hữu phiên bản nâng cấp “Apache Longbow”. Phiên bản này khác trước và mạnh mẽ hơn nhiều bởi nó có hệ thống radar băng sóng milimet ​​trong một mái vòm nằm ngay trên trục cánh quạt chính.

AH-64 Apache của Mỹ.
Ka-52 “Alligator” - Cá sấu Mỹ
Đây là chiếc trực thăng mới, độc nhất vô nhị - con cưng của công chúng Nga. Tổng công trình sư Mikheev đã cố gắng tạo ra một "mãnh thú" tấn công cực mạnh dựa trên những truyền thống tốt nhất của trường phái thiết kế Liên Xô và vẫn đáp ứng những tiêu chí hiện đại.
Và ông đã thành công.
Khả năng thao diễn tốt, hoạt động trong mọi điều kiện thời tiết, chống đạn ưu việt, hệ thống điện tử hàng công nghệ cao và được trang bị vũ khí đến “tận răng”… đã biến Ka-52 là một "mãnh thú" thực sự.
Nó thừa kế thành công của các loại máy bay do Phòng thiết kế Kamov thực hiện, trong đó có Ka-50 “Cá mập đen”.
Ka-52 sử dụng hệ thống 2 cánh quạt đồng trục, quay ngược chiều nhau, giúp cho nó có tính cơ động rất cao mà không cần đến cánh quạt đuôi. Gió giật với tốc độ 140km/h? Không vấn đề gì! Khả năng cơ động của chiếc trực thăng này không bị ảnh hưởng.
Thêm vào đó, nhờ có hệ thống cánh quạt ngược chiều, nó có thể bay sang ngang và giật lùi mà không cần phải quay đầu theo hướng bay mà vẫn giữ mục tiêu trong tầm ngắm để chủ động tránh hệ thống phòng không của đối phương.
Thân máy bay được bảo vệ tốt khỏi các đạn đại liên cỡ lớn và đạn pháo cơ nhỏ. “Alligator” được trang bị ghế phóng thoát hiểm K-37-800M cho cả hai phi công – thiết kế duy nhất trên thế giới.
Tốc độ tối đa của chiếc trực thăng này là 200-250km/h, tầm hoạt động – 520km, trọng lượng cất cánh – hơn 12.200kg.
Hệ thống trinh sát ngày - đêm bằng hồng ngoại "Samshit", có khả năng "nhìn" trong tình trạng ánh sáng bình thường và ánh sáng yếu.
Hệ thống Samshit bao gồm thiết bị nhìn hồng ngoại, thiết bị đo xa bằng lasẻ và thiết bị xác định mục tiêu, giúp cho phi công có thể theo dõi và "khóa" mục tiêu thông qua các thông tin hiện trên màn hình.
Vào ban ngày và thời tiết tốt, tầm nhìn của hệ thống "Samshit" là khoảng 15km. Bên cạnh đó, thiết bị điện tử tích hợp vào Ka-52 làm giảm đáng kể mức độ hiện diện của nó trước kẻ địch.
Trực thăng Ka-52. Ảnh: Airliners.net.
Sức mạnh hỏa lực của Ka-52 không có chiếc trực thăng tấn công nào trên thế giới có thể so sánh được.
Hệ thống vũ khí trên trực thăng Ka-52 bao gồm một pháo tự động 30 ly 2A42 với cơ số đạn 460 viên và tên lửa, bom các loại gắn trên 6 giá treo vũ khí ở 2 cánh, với tổng tải trọng vũ khí lên đến 2.000 kg.
Ka-52 có thể mang tên lửa chống tăng 9K121 Vikhir dẫn bắn bằng laser hoặc 9M120 Ataka-V dẫn bắn bằng radar theo phương pháp SACLOS, tên lửa phòng không Igla-V, cũng như các loại rocket không điều khiển.
Ai thắng ai?
Cùng phân tích các động cơ của 2 chiếc trực thăng. Hai động cơ với công suất 2.700 mã lực/động cơ của “Allgator” mạnh hơn 2 động cơ với công suất 1.890 mã lực/động cơ của “Apache”.
Nhờ vậy, Ka-52 có thể cơ động rất tốt và mang được nhiều vũ khí hơn, tuy nhiên tầm hoạt động lại hạn chế hơn so với trực thăng của Mỹ.
Hệ thống 2 cánh quạt quay ngược chiều cộng với kinh nghiệm lái nhuần nhuyễn sẽ giúp biến nó thành “kẻ tàng hình” trước hệ thống phòng không của đối phương.
Quay trở lại khả năng chống đạn của thân máy bay. Các tấm vật liệu chống đạn Polyacrylate có thể chịu được đạn súng AK bắn từng viên một.
Dù trong các thông số của “Apache” có đề cập tới “khả năng sinh tồn cao”, nhưng đã có những trường hợp An-64 bị súng tiểu liên bắn hạ được ghi nhận bằng văn bản chính thức.
Nếu đối đấu với Ka-52, rất có thể AH-64 sẽ lĩnh hậu quả như thế này?
Các nhà thiết kế Mỹ đã quyết định tập trung điểm nhấn vào khả năng cơ động và khó phát hiện, nhưng lại không để ý tới chỉ số không kém phần quan trọng như khả năng chống đạn.
Ka-52 được “bọc” bởi một lớp chống đạn dày và theo đúng phong cách truyền thống của ngành công nghiệp quân sự Liên Xô. Và tất nhiên cũng không nên quên tới hệ thống ghế phóng thoát hiểm. Vậy thì ai là kẻ có khả năng sinh tồn tốt hơn?
Liên quan tới hệ thống vũ khí. “Alligator” của Nga có 3 thế mạnh chủ yếu nhất so với “Apache”.
Thứ nhất – đó là khả năng mang được lượng đạn dược và tên lửa cần thiết chứ không như khả năng mang hạn chế như trực thăng của Mỹ.
Thứ hai – trang bị các loại vũ khí tương đồng trên các thiết bị quân sự khác của Nga. Khẩu pháo trên Ka-52 cũng được trang bị trên xe thiết giáp và xe bọc thép chở bộ binh, còn tên lửa chống tăng – trên các máy bay tiêm kích bom.
Thứ ba – cả 2 phi công trên Ka-52 có thể cùng triển khai hỏa lực nhằm vào mục tiêu, "4 tay" rõ ràng nhiều hơn "2 tay"!
Và cuối cùng là giá thành. Khách hàng phải trả khoảng 55 triệu USD cho 1 chiếc AH-64 “Apache Longbow”. Trong khi đó, giá của chiếc Ka-52 chỉ có 16 triệu USD. Tất nhiên, mức giá mang tính tham khảo này có thể thay đổi tùy theo cấu hình mà khách hàng yêu cầu.
3 chiếc “Alligator” hay 1 chiếc “Apache”? Một lựa chọn quá rõ ràng.
Trực thăng “Apache” rất lý tưởng để thực hiện các nhiệm vụ đã được lên kế hoạch kỹ lưỡng. Khi có tọa độ, có sự yểm trợ từ mặt đất, khi đối phương không thể phát hiện được…
Nhưng nếu trực thăng tấn công của Mỹ được tung vào hoạt động tuần tra tại những địa hình thành thị thì nó trở thành miếng mồi ngon cho kẻ thù.
Thân máy bay có khả năng chống đạn kém, không thể cứu phi hành đoàn khỏi hỏa lực mạnh của các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai hoặc súng đại liên cỡ lớn.
Trực thăng Ka-52 cũng không phải cỗ máy “tuần tra”, tuy nhiên các tính năng kỹ - chiến thuật hoàn toàn giúp cho “Alligator” hoạt động trong mọi tình huống dù đó là trinh sát, hộ tống hoặc săn diệt tăng hay chiến dịch quân sự có sử dụng tất cả các loại vũ khí.

Quang Huy | _theo Trí Thức Trẻ_(Theo Warfiles.ru)
http://soha.vn/quan-su/dau-truc-thang-tien-cong-1-ka-52-cua-nga-chap-3-ah-64-cua-my-20160401102928742.htm

Soi sức mạnh khinh hạm hiện đại nhất TQ tới biển Đông

10:19 PM |

(Kiến Thức) - China Times (có trụ sở tại Đài Loan) đưa tin, Hải quân Trung Quốc quyết định triển khai khinh hạm Liễu Châu tới Hạm đội Nam Hải.

Khinh hạm tàng hình Type 054A Giang Khải II. 
Khinh hạm Liễu Châu thuộc lớp Giang Khải II Type 054A là một trong những chiến hạm hiện đại nhất của Hải quân Trung Quốc. Với quyết định trên đã tổng số tàu Type 054A biên chế trong Hạm đội Nam Hải lên 6 chiếc. 

Thiết kế tàng hình

Giang Khải II Type 054A do nhà máy đóng tàu Hudong-Zhonghua (Thượng Hải) và nhà máy đóng tàu Hoàng Phố (Quảng Châu) phối hợp sản xuất. 

Type 054A có lượng giãn nước 4.453 tấn (toàn tải), dài 134,1m. Để vận hành con tàu thì cần tới thủy thủ đoàn 165 người. 

Kiểu dáng tàu Type 054A được thiết kế để tối ưu cho khả năng tàng hình trên mặt biển. Hai bên mạn tàu được thiết kế dốc nghiêng khoảng 10 độ nhằm giảm mặt cắt radar theo chiều ngang, thân tàu được sơn một lớp sơn của khả năng hấp thụ sóng điện tử. 

Hệ thống điện tử “pha trộn”

Hệ thống điện tử của Type 054A được xây dựng trên cơ sở hệ thống điện tử tàu khu trục Project 956 Sovremenny của Nga. Hầu hết các loại radar trang bị trên tàu đều do Nga sản xuất gồm: 

- Radar trinh sát đường không Fregat-MAE-5 cho phép theo dõi cùng lúc 40 mục tiêu ở tầm xa nhất 120km (với máy bay) và 50km (với tên lửa hành trình). 

- 4 radar MR-50 cung cấp lệnh dẫn đường cho hệ thống tên lửa phòng không trên tàu chiến. Mỗi radar có thể cung cấp 2 kênh dẫn đường cho 2 tên lửa cùng lúc tấn công mục tiêu. 

- Radar Mineral-ME cung cấp thông tin mục tiêu điều khiển tên lửa hành trình chống tàu C-803. 

Ngoài ra, tàu cũng được trang bị một số hệ thống radar do Trung Quốc chế tạo gồm 3 đài radar Type 347G điều khiển hỏa lực tổ hợp pháo phòng không Type 730 và pháo hạm 76mm; hệ thống quản lý chiến đấu ZKJ-4B/6, hệ thống liên kết dữ liệu HN-900. 


Tình trạng “pha trộn” này có thể chỉ tồn tại trên một vài chiếc Type 054A đóng đầu tiên, kể từ những chiếc sau đó mà cụ thể là tàu Liễu Châu nó đã được “Trung hóa toàn diện” thay thế hoàn toàn bằng các hệ thống điện tử do Trung Quốc sản xuất “sao chép công nghệ” Nga.
 
Tên lửa hành trình chống tàu C-803.

Mạnh trên 3 mặt 

Hỏa lực của khinh hạm Giang Khải II Type 054A có khả năng tiêu diệt mọi mục tiêu trên mặt biển, trên không và dưới mặt nước. 

Trong đó, hệ thống vũ khí dùng để tấn công mục tiêu trên mặt biển gồm tổ hợp pháo hạm tự động H/PJ26 cỡ nòng 76mm. Tháp pháo được tối ưu kiểu dáng tăng khả năng tàng hình cho tàu, pháo có tốc độ bắn nhanh không những cho phép tấn công mục tiêu cỡ nhỏ trên biển (tầm 15km) mà còn bắn hạ tên lửa hành trình chống tàu nếu cần. 

Vũ khí diệt hạm chủ lực là tổ hợp tên lửa hành trình chống tàu siêu thanh C-803 (8 quả) với cụm 4 ống phóng bố trí chéo nhau giữa thân tàu. Đạn tên lửa C-803 dài 6-7m, trọng lượng phóng 850-1.200kg, đường kính thân 0,63m, lắp đầu đạn xuyên giáp nặng 165kg. 

Tên lửa C-803 lắp động cơ khởi tốc nhiên liệu rắn (đưa tên lửa rời bệ phóng) và một động cơ tuốc bin phản lực nhiên liệu lỏng cho phép quả đạn đạt vận tốc tối đa gấp 2 lần vận tốc âm thanh, trần bay 10-50m ở giai đoạn bay tiếp cận mục tiêu và khi cách mục tiêu 20km thì hạ xuống 5m. 

Hỏa lực phòng không của tàu cho đến nay vẫn nằm trong vòng tranh cãi, có nguồn tin cho rằng nó trang bị hệ thống tên lửa tầm trung 9M317 (NATO định danh là SA-N-7 Shtil) có tầm bắn 38km. Nhưng cũng có nguồn tin cho rằng Type 054A trang bị hệ thống HQ-16 do Trung Quốc sản xuất có tầm bắn tới 50km.

 
Hệ thống ống phóng thẳng đứng chứa đạn tên lửa đối không đặt ngay sau tháp pháo. 
Ngoài hệ thống tên lửa, Type 054A còn trang bị 4 tổ hợp pháo phòng không tự động Type 730 tiêu diệt mục tiêu trên không ở tầm cực gần. Tổ hợp Type 730 trang bị pháo 7 nòng cỡ 30mm cho phép đạt tốc độ bắn 4.600-5.800 phát/phút, tầm bắn 3.000m. 

Để tiêu diệt các mục tiêu dưới mặt nước, Type 054A trang bị 2 cụm máy phóng rocket săn ngầm Type 87 cỡ 240mm (tầm bắn 1.200m) và 2 cụm máy phóng ngư lôi cỡ 324mm Yu-7 (tầm bắn hơn 7km, xuyên sâu xuống mặt nước 400m). Nhìn chung, vũ khí chống tàu ngầm của Type 054A ở mức độ hạn chế, thật may nó còn có sự hỗ trợ của trực thăng săn ngầm Z-9C đậu ở đuôi tàu. 

Hiện nay, Hải quân Trung Quốc đã đã đưa vào phục vụ 14 Type 054A, trong đó Liễu Châu là một trong 2 tàu mới hoàn thiện và được điều động tới Hạm đội Nam Hải.
  
Hoàng Lê (tổng hợp)_Cập nhật lúc: 10:50 04/01/2013
http://kienthuc.net.vn/vu-khi/soi-suc-manh-khinh-ham-hien-dai-nhat-tq-toi-bien-dong-180011.html

Phân tích yếu huyệt máy bay vận tải Y-20 “khủng” nhất TQ

9:52 PM |

(Kiến Thức) - Máy bay vận tải chiến lược đầu tiên của Trung Quốc Y-20 vẫn còn quá nhiều điểm yếu kém so với tiêu chuẩn hiện đại.

Y-20 có thể mang được những xe tăng hạng nặng như Type 99 của Trung Quốc.
Sự phát triển của máy bay vận tải hạng nặng Y-20 sẽ mang lại nhiều lợi ích cho ngành công nghiệp hàng không dân sự và quân sự nếu như Trung Quốc có thể khắc phục được các vấn đề về động cơ nội địa “kém chất lượng” mà Trung Quốc tự sản xuất.

Trước đó, phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc Yang Yujun hồi tuần trước rằng, nước này đang phát triển máy bay vận tải quân sự Y-20 như một phần trong kế hoạch hiện đại hóa quân đội và phục vụ cho các nhiệm vụ cứu trợ nhân đạo, khắc phục thảm họa thiên tai.

Ngày 24/12/2012, một số hình ảnh được cho là nguyên mẫu máy bay vận tải quân sự hạng nặng Y-20 đầu tiên được sản xuất ở Trung Quốc đã xuất hiện trên các trang mạng quân sự. Máy bay Y-20 mang dáng dấp khá giống loại máy bay vận tải C-17 do công ty Boeing phát triển cho Không quân Mỹ. Tuy nhiên, có vẻ như kích cỡ của Y-20 là lớn hơn máy bay C-17 và nhỏ hơn loại vận tải cơ cỡ lớn A 400M của Airbus (châu Âu).

Y-20 ngắn và “mập” hơn khi so sánh với Il-76 với khoang vận tải cao hơn và rộng hơn để có thể mang được những xe tăng hiện đại và nhiều loại vũ khí hạng nặng khác. Như vậy, kích thước của Y-20 đủ rộng để có thể chứa được những phương tiện quân sự và vũ khí lớn nhất của Quân đội Trung Quốc, bao gồm cả loại xe tăng Type 99, có trọng lượng nặng tới 55 tấn.

Một lợi thế khác của nó là sử dụng đôi cánh rộng và dài, do đó tăng được tỷ lệ lực đẩy/ lực nâng và do đó tăng tầm hoạt động và cải thiện hiệu suất của nó.

Hình ảnh đầu tiên của máy  bay vận tải Y-20 khi đang di chuyển ở trong sân bay một nhà máy..
Không ít điểm yếu

Điểm yếu của Y-20 đó là sử dụng động cơ tuabin tương đối nhỏ. Trước đây, đã có những báo cáo rằng, máy bay sẽ sử dụng các động cơ của Nga sản xuất, nhưng hiện nay loại động cơ Turbofan-18 được Trung Quốc sản xuất “nhái” từ loại D-30 của Nga (động cơ thế hệ đầu tiên) với động cơ tuabin lớn, có liên quan tới động cơ nhỏ ở sự ổn định của máy bay.

Khả năng nghiên cứu và phát triển động cơ cỡ lớn vẫn là điểm yếu kém nhất trong ngành công nghiệp hàng không Trung Quốc. Họ đang phát triển động cơ Turbofan-20 có kích cỡ lớn hơn để lắp đặt cho máy bay Y-20, do vậy, hiện nay Y-20 phải sử dụng động cơ được “bất đắc dĩ”, không có được những đặc điểm tương xứng với máy bay. Trong tương lai, Y-20 sẽ sử dụng động cơ Turbofan-20 nội địa.

Bù lại cho điểm yếu động cơ, Y-20 được sử dụng hệ thống điện tử hàng không tiên tiến. Giống như ở máy bay cảnh báo sớm trên không KJ-200, Y-20 được sử dụng một hệ thống tích hợp, kết hợp radar khí tượng, truyền thông, định vị và hoa tiêu tự động trong cùng một hệ thống.

Phạm vi hoạt động rộng lớn của Y-20 sẽ tăng cường khả năng không vận chiến lược cho Quân đội Trung Quốc. Với 100 chiếc Y-20 trong tương lai, Trung Quốc có thể nhanh chóng vận chuyển các lực lượng của họ tới châu Âu và châu Phi. Tuy nhiên, theo các chuyên gia quân sự, Trung Quốc sẽ cần tới 300 chiếc Y-20 mới có thể nâng tầm, sánh ngang với khả năng vận tải chiến lược của Mỹ.

Theo đánh giá của các chuyên gia quân sự khi so sánh Y-20 với máy bay vận tải C-17A của Mỹ, Y-20 còn thua xa bởi thiết kế khí động học của nó tương đối bảo thủ, hệ thống cần nâng của nó vẫn rất lạc hậu. Y-20 không sử dụng công nghệ tiên tiến theo kiểu cánh quạt hình bông hoa ở cánh. Y-20 còn thua xa cả C-17A và Il-76 về độ tinh cậy, cường độ bảo dưỡng ở tỷ lệ cao.

Hiệu suất động cơ của Y-20 là một vấn đề lớn. Trung Quốc vẫn còn một chặng đường dài để đi đến tự sản xuất động cơ có hiệu suất so sánh được với loại PW2040 trên máy bay C-17. Hiệu suất toàn diện của Y-20 chỉ bằng 60% của C-17A.

Các chuyên gia cũng nhắc lại rằng, C-17 là một máy bay vận tải được Mỹ sản xuất từ những năm 1990, nhưng Trung Quốc vẫn không thể sử dụng một số công nghệ mà họ thu được của Mỹ sau này.

Bạch Dương_Cập nhật lúc: 14:24 05/01/2013
http://kienthuc.net.vn/quan-su/phan-tich-yeu-huyet-may-bay-van-tai-y-20-khung-nhat-tq-180343.html

Bộ ba máy bay tàng hình Mỹ “bao vây” Trung Quốc

9:46 PM |

(Kiến Thức) - Bộ ba máy bay tàng hình tối tân của Không quân Mỹ sẽ được điều tới các căn cứ "sát nách" Trung Quốc từ nay tới năm 2017. 


B-2 sẽ quay trở lại sau vài năm "vắng bóng".
Quân đội Mỹ đã bắt đầu tổ chức một giai đoạn chuẩn bị kéo dài 5 năm để triển khai 3 loại máy bay tàng hình chủ lực của họ tới các căn cứ quân sự “vây quanh” Trung Quốc. 

Kế hoạch triển khai sẽ hoàn thành vào năm 2017, các máy bay tàng hình F-22 Raptor, F-35 và B-2 Spirit đều có thể có được khả năng sẵn sàng chiến đấu với đối thủ kinh tế lớn nhất của Mỹ ở châu Á.

Đối với Bắc Kinh, họ cũng đang thử nghiệm hai loại máy bay chiến đấu tàng hình khác (gồm J-20 và J-31) nhưng số lượng của chúng sẽ bị giảm ngược khi bị máy bay tàng hình Mỹ “bắn rơi” trên Tây Thái Bình Dương.

Việc triển khai dần dần lực lượng tấn công tàng hình của Mỹ là một phần trong chiến lược dịch chuyển quân sự của Lầu Năm Góc về khu vực Thái Bình Dương. 

Đầu năm 2012, một lực lượng hàng không tương tự đã được Mỹ triển khai tới Vịnh Pécxích. Trong đó, các phi đội tiêm kích đa năng tàng hình F-22, tiêm kích đa năng F-15 và những máy bay chuyển tiếp thông tin Bacon là một kế hoạch rõ ràng để ngăn chặn sức mạnh quân sự Iran, mặc dù Lầu Năm Góc luôn phủ nhận điều đó.

Những thông báo mới về việc triển khai tới Thái Bình Dương các máy bay tàng hình F-22, F-35 và B-2 đã tới như một tiếng trống trong những tuần gần đây. 

Đầu tháng 11, Tư lệnh Lực lượng Không quân số 8 Thiếu tướng Stephen Wilson nói rằng: “Một số lượng nhỏ” những máy bay ném bom nhiều tỷ USD của ông sẽ bắt đầu xoay chuyển tới Thái Bình Dương và các khu vực khác bắt đầu từ năm 2013. Việc xoay vòng sẽ diễn ra “trong một vài tuần và một vài lần trong một năm”. 

Đối với máy bay tàng hình B-2 đã được nâng cấp với radar và hệ thống thông tin mới được lên kế hoạch hiện diện trở lại khu vực Thái Bình Dương. 

Trước đó, đầu năm 2000, các máy bay B-2 thường xuyên được triển khai tới căn cứ không quân Andersen trên đảo Guam, thỉnh thoảng đi kèm theo còn có các máy bay tàng hình F-22. Tuy nhiên, việc điều chuyển về Thái Bình Dương sẽ kéo dài đối với lực lượng nhỏ máy bay B-2. 

Trong năm 2008, một trong số 21 máy bay ném bom B-2 đã bị tai nạn ở căn cứ Andersen. 2 năm sau đó, một chiếc B-2 khác đã bị hư hỏng nghiêm trọng sau khi xảy ra một sự cố cháy động cơ làm máy bay gần như bị phá hủy hoàn toàn.

Không quân Mỹ đã giấu giếm về tai nạn thứ hai đó và lặng lẽ đưa số máy bay này rời khỏi Thái Bình Dương, thay thế vào đó là những chiếc B-52. Sau một thời gian nghỉ ngơi, phi đội máy bay ném bom tàng hình B-2 giờ đây đã sẵn sàng trở lại với thói quen hoạt động ở nước ngoài.

“Chúng tôi đang đẩy mạnh hoạt động của các máy bay B-2 trở lại bình thường”, ông Wilson nói.

Máy bay chiến đấu tàng hình F-22 thông thường được triển khai ở Florida, Virginia, Alaska và đảo Hawaii. F-22 cũng thường xuyên di chuyển tới căn cứ Andersen và ngày càng thường xuyên di chuyển tới căn cứ không quân Kadena ở tỉnh đảo Okinawa (Nhật Bản).

 F-22 đã "chữa khỏi bệnh cảm cúm" và sẵn sàng trở lại châu Á - Thái Bình Dương.
Tuy nhiên, nhiều vấn đề đã xảy ra đối với loại máy bay đắt tiền này, hệ thống oxy của nó khi bay ở độ cao lớn thường xuyên gặp sự cố dẫn tới bị hạn chế bay trong vài năm qua. 

Không quân Mỹ tin rằng họ đã tìm ra nguyên nhân cuối cùng để làm sao giảm được khả năng xảy ra tình trạng thiếu oxi (thỉnh thoảng xảy ra) với các phi công lái máy bay tàng hình của họ. Đặc biệt hơn, hồi cuối tuần trước Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta tuyên bố, Không quân Mỹ sẽ triển khai thêm những máy bay F-22… tới Nhật Bản.

Trong bài diễn văn đó, ông Panetta nói rằng kế hoạch triển khai đầu tiên ở các căn cứ nước ngoài vẫn sẽ là các máy bay F-35. Bộ Quốc phòng Mỹ “đặt nền móng” cho F-35 để triển khai tới Iwakuni, Nhật Bản vào năm 2017. 

Mặc dù ông không chỉ định rõ biến thể F-35 nào sẽ được triển khai, nhưng có khả năng đó sẽ là biến cất cánh đường băng ngắn và hạ cánh thẳng đứng F-35B của Lính thủy đánh bộ Mỹ. Do chậm trễ trong quá trình sản xuất máy bay tàng hình mà F-35B sẽ là một trong ba biến thể đầu tiên được triển khai sẵn sàng chiến đấu tới căn cứ Iwakuni cùng với các chiến đấu cơ hải quân khác.

Tiêm kích tàng hình F-35. 
Bên cạnh B-52, F-22 và F-35, Không quân Mỹ còn điều động thêm các chiến đấu cơ F-15, F-16, A-10, máy bay không người lái và nhiều loại khác. 

Lầu Năm Góc đang lên kế hoạch gửi cả máy bay tuần tra biển P-8 tới châu Á-Thái Bình Dương và cả máy bay tiếp dầu KC-46.

Tuy nhiên, có thể là cả 3 loại máy bay tàng hình sẽ hoạt động trên “vùng biển nước xanh” Thái bình Dương sớm nhất là 5 năm tới. (Vùng biển nước xanh là thuật ngữ trong hải quân dùng để chỉ lực lượng có khả năng hoạt động ở vùng biển sâu đại dương. Những lực lượng nước này thường rất lớn trang bị tàu sân bay).

Tạp chí Wired đánh giá, ở thời điểm đó Trung Quốc có lẽ đã xây dựng và triển khai các biến thể máy bay chiến đấu tàng hình J-20 và J-31 của họ. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là hai phi đội hàng không sẽ chiến đấu với nhau, bởi một cuộc chiến tranh giữa hai siêu cường là không cần thiết.
Nguyễn Yến (theo Russia Today)_Cập nhật lúc: 16:34 27/12/2012
http://kienthuc.net.vn/tin-tuc-quan-su/bo-ba-may-bay-tang-hinh-my-bao-vay-trung-quoc-177817.html

Hải quân Mỹ sắm 72 “thợ săn tàu ngầm” P-8A

9:40 PM |

(Kiến Thức) - Hải quân Mỹ đang chuẩn bị một chương trình lớn trong 5 năm để có thể mua thêm 72 máy bay tuần tra chống ngầm P-8A Poseidon.


Máy bay tuần tra chống ngầm P-8A Poseidon.
Tạp chí Flight Global đưa tin, kế hoạch “khủng” này của Hải quân Mỹ sẽ được thực hiện suôn sẻ nếu như Bộ Quốc phòng và Quốc hội thông qua trong một chương trình mua sắm quân sự kéo dài nhiều năm tới.

Một thông báo mua sắm được tiết lộ vào hôm 21/12 để tìm cách chuyển đổi chương trình mua sắm máy bay P-8A từ kế hoạch hàng năm lên kế hoạch 5 năm, từ năm 2015 – 2019.

Công ty Boeing đã cung cấp một trong 117 máy bay săn ngầm P-8A đầu tiên cho Hải quân Mỹ vào ngày 4/3/2012, chiếc máy bay này sẽ tham gia các hoạt động đầu tiên vào cuối năm 2013.

P-8A được thiết kế dựa trên khung thân máy bay thương mại Boeing 737-800ERX để thay thế cho loại máy bay chống ngầm Lockheed Martin P-3 Orion. Khi hoạt động, P-8A sẽ làm việc trong đội hình kết hợp với khoảng 60 máy bay do thám không người lái MQ-4C Trion, máy bay này được sử dụng để dẫn đường cho P-8A tiếp cận tới mục tiêu.

Máy bay P-8 có sải cánh 37,7m, dài 39,5m, trọng lượng cất cánh tối đa 90 tấn. P-8 được trang bị 2 động cơ phản lực cho phép đạt tốc độ tối đa 905km/h, trần bay 12.400m, tầm bay 2.222km.

P-8A được trang bị nhiều loại cảm biến khác nhau gồm: phao định vị thủy âm thả từ máy bay, cảm biến hình ảnh tầm xa, cảm biến từ trường, radar quét tầm xa và radar khẩu độ ống kính tổng hợp (SAR) cho phép chụp ảnh mục tiêu ở khoảch cách xa trong mọi điều kiện thời tiết, các thiết bị trinh sát điện tử.

P-8 trang bị hệ thống định vị toàn cầu GPS thế hệ mới có tính năng chống nhiễu và tích hợp khả năng phân biệt địch-ta. 

Nguyên mẫu P-8A được trang bị một khoang chứa vũ khí trong thân và 4 điểm treo trên cánh có khả năng mang: tên lửa hành trình chống tàu SLAM-ER, ngư lôi, bom, rocket, mìn chống tàu ngầm.

Việc Hải quân Mỹ đưa ra mua sắm 72 sát thủ tàu ngầm P-8A trong thời gian chỉ 5 năm, đây rõ ràng là một phần trong kế hoạch dịch chuyển quân sự về châu Á – Thái Bình Dương của nước này.

Các máy bay săn ngầm P-8A kết hợp với MQ-4C Trion sẽ bao phủ khu vực giám sát trên toàn Thái Bình Dương trong những năm tới để có thể tạo ra một mạng lưới trinh sát, giám sát và tấn công nhiều tầng trước các hạm đội tàu ngầm ngày càng lớn mạnh của Hải quân Trung Quốc.

Nguyễn Yến (theo Flight Global)_Cập nhật lúc: 11:32 28/12/2012
http://kienthuc.net.vn/tin-tuc-quan-su/hai-quan-my-sam-72-tho-san-tau-ngam-p-8a-178001.html

3 đối thủ của “sát thủ săn ngầm” Y-8FQ TQ mạnh cỡ nào?

4:41 PM |

(Kiến Thức) - Đối thủ của "thợ săn tàu ngầm Y-8FQ (Trung Quốc) đều là những máy bay tuần tra chống ngầm từ các quốc gia có nền công nghiệp quốc phòng tiên tiến.

Trung Quốc đã bắt đầu thử nghiệm máy bay tuần tra chống ngầm thế hệ mới Y-8FQ (hay gọi là GX-6 High New 6). Theo tạp chí Navy Recognitionthì Y-8FQ “hội tụ” đủ khả năng có thể so sánh với máy bay chống ngầm P-3C Orion (Mỹ), Atlantique 2 (Pháp) và Il-38 (Nga). 

Vậy 3 “sát thủ” đối thủ gồm P-3 Orion, Atlantique và Il-38 mạnh cỡ nào?

Máy bay tuần tra chống ngầm P-3C Orion. 
P-3C Orion

Máy bay tuần tra hải quân do Tập đoàn Lockheed (Mỹ) nghiên cứu phát triển từ đầu những năm 1960. Tính tới năm 2012, có tất cả 734 chiếc P-3 được chế tạo và đang hoạt động tích cực ở nhiều quốc gia trên thế giới, gồm cả Hải quân Mỹ. 

Máy bay P-3 được thiết kế dựa trên khung thân cơ sở máy bay chở khách thương mại Lockheed L-188 Electra dùng cho nhiệm vụ tuần tra biển, trinh sát, tác chiến chống tàu mặt nước và tác chiến chống ngầm. 

P-3 được sản xuất với rất nhiều biến thể, cho tới ngày nay chủ yếu các máy bay đều được nâng cấp lên chuẩn P-3C. Máy bay có chiều dài 35,6m, cao 11,8m, sải cánh 30,4m, trọng lượng cất cánh tối đa 64,4kg. 

P-3C lắp 4 động cơ tuốc bin cánh quạt Allison T56-A-14 (công suất 4.600 mã lực/chiếc) cho phép đạt tốc độ tối đa 750km/h, bán kính chiến đấu 2.490km, trần bay 10.400m, hoạt động liên tục trên không 16 tiếng. 

Máy bay được trang bị hệ thống điện tử hàng không tiên tiến đã qua nâng cấp nhiều lần trong 50 năm hoạt động. Ngoài những hệ thống điện tử này, “bộ máy” giúp P-3C săn lùng tàu ngầm gồm: hệ thống phao âm thu tín hiệu AN/ARR-78(V), phao âm AN/ARR-72, 2 thiết bị ghi âm chỉ số phao âm và phân tích tần số âm thanh AQA-7, thiết bị ghi tín hiệu hệ thống định vị thủy âm AQH-4. 

P-3C thiết kế với một đuôi dài “kỳ dị” (như chiếc đuôi xuất hiện trên Y-8FQ) chứa hệ thống phát hiện từ tính lạ ASQ-81. Do đây là thiết bị có độ nhạy tín hiệu từ tính rất cao nên người ta buộc phải bố trí ở phần đuôi máy bay trong lớp vỏ sợi thủy tinh, nằm xa các khí tài điện tử trên máy bay. Đây cũng là cách bố trí thường thấy trên máy bay tuần tra săn ngầm. 

ASQ-81 có thể phát hiện tín hiệu từ tính bất thường từ một chiếc tàu ngầm trong từ trường của trái đất. Phạm vi hạn chế của thiết bị này đòi hỏi máy bay phải bay ở độ cao thấp để xác định vị trí tàu ngầm. Tuy nhiên, hiện nay rất nhiều tàu ngầm trên thế giới được trang bị hệ thống tên lửa đối không, nếu máy bay bay thấp có thể dễ trở thành “kẻ bị săn”.

Máy bay P-3C Orion mang 10 bom chùm Mk-20 ở 6 giá trên cánh và 4 giá dưới thân.
Về hệ thống vũ khí săn tàu ngầm, P-3C Orion thiết kế với khoang chứa trong thân và 10 giá treo trên cánh mang được 9,1 tấn vũ khí gồm: tên lửa không đối hạm tầm ngắn AGM-84, bom thông thường, bom hạt nhân, ngư lôi chống ngầm. Với số lượng vũ khí khổng lồ này, nó hoàn toàn có thể đánh chìm không chỉ một tàu ngầm mà nhiều chiếc, hơn nữa nó có khả năng đánh chìm chiến hạm mặt nước.

Máy bay tuần tra săn ngầm Atlantique 2 phóng tên lửa AM-39. 
Atlantique 2

Atlantique 2 là máy bay tuần tra hải quân tầm xa do hãng Breguet Aviation (Pháp) sản xuất; được thiết kế chủ yếu cho vai trò tác chiến chống tàu ngầm và chống tàu mặt nước. Ngoài ra, nó có thể đảm nhiệm vai trò giám sát mặt biển, tìm kiếm cứu hộ cứu nạn, rà phá thủy lôi. 

Atlantique 2 ra đời cùng thời với máy bay tuần tra săn ngầm Lockheed P-3 Orion, vào đầu những năm 1960. Máy bay dài 31,62m, cao 10,89m, sải cánh 31,62m, trọng lượng cất cánh tối đa 46,2 tấn. 

Máy bay Atlantique 2 trang bị 2 động cơ tuốc bin cánh quạt Rolls-Royce Tyne Rty.20 Mk 21 (6.100 mã lực/chiếc) cho phép đạt tốc độ 648km/h, tầm bay hơn 9.000km, hoạt động liên tục trên không 18 tiếng, trần bay 9.145m.

Atlantique 2 trang bị hệ thống radar đa chế độ Thomson CSF Iguane có độ nhạy cao để phát hiện mục tiêu kích thước nhỏ qua kính tiềm vọng ở đầu mũi. Hai hệ thống cảm biến thủy âm học trên máy bay làm nhiệm vụ phát hiện, xác định và theo dõi tàu sẽ sử dụng hệ thống xử lý dữ liệu thủy âm học Sadang của radar Thomson CSF. 

Tương tự cách bố trí trên P-3 Orion, Atlantique cũng thiết kế đuôi kéo dài chứa hệ thống phát hiện từ tính lạ Sextant Avionique. 

Atlantique 2 chỉ có khả năng mang tối đa 3,5 tấn vũ khí gồm: tên lửa hành trình chống tàu AM-39 Exocet, bom, ngư lôi, thủy lôi. Trong 3 “thợ săn” thì Atlantique có tải trọng vũ khí thấp nhất, tên lửa AM-39 Exocet cũng có tầm bắn ngắn hơn so với AGM-84 (P-3C Orion) và Sea Eagle (Il-38). 

Máy bay tuần tra săn ngầm Il-38. 
Il-38 

Il-38 là máy bay tuần tra hải quân và tác chiến chống ngầm do Tổ hợp Hàng không Ilyushin (Nga) thiết kế dựa trên khung thân cơ sở máy bay vận tải Il-18. Máy bay được thiết kế để triển khai cho hoạt động trinh sát biển, giám sát, tác chiến chống tàu ngầm, chống tàu mặt nước, tìm kiếm cứu nạn.

Il-38 dài 39,6m, cao 19,16m, sải cánh 37,42m, trọng lượng cất cánh tối đa 63,5 tấn. Máy bay trang bị 4 động cơ tuốc bin cánh quạt Progress AI-20M (công suất 4.250 mã lực/chiếc) cho phép đạt tốc độ tối đa 724km/h, tầm bay 9.500km, trần bay 11.000m. 

Máy bay được trang bị hệ thống điện tử phát hiện mục tiêu trên mặt biển gồm: radar khẩu độ tổng hợp/khẩu độ tổng hợp nghịch đảo, radar tìm kiếm-tấn công, cảm biến hồng ngoại nhìn phía trước độ phân giải cao, camera TV, hệ thống chế áp điện tử, hệ thống phát hiện từ tính (đặt ở đuôi kéo dài) và phao âm. Với các hệ thống cảm biến này cho phép nó phát hiện mục tiêu trên không ở cự ly 90km, trên mặt biển 320km, theo dõi đồng thời 32 mục tiêu. 

Máy bay Il-38 có khả năng mang 9 tấn vũ khí trong 2 khoang thân máy bay gồm: tên lửa chống tàu Sea Eagle (tầm bắn 110km), ngư lôi, bom. Đặc biệt, Il-38 mang được tên lửa không đối không tầm ngắn R-73RDM2 để tự phòng vệ chống máy bay tiêm kích địch trên không. Đây là điểm mới của Il-38 so với vũ khí của P-3C Orion và Atlantique 2.

Hiện, chưa rõ thông số kỹ thuật, trang bị điện tử trên “sát thủ săn ngầm” Y-8FQ của Hải quân Trung Quốc để có thể so sánh khả năng với 3 “thợ săn”. Tuy nhiên, người Trung Quốc chắc chắn sẽ nỗ lực để tạo ra một thiết kế có sức mạnh tương đương, hoặc hơn.

Hoàng Lê (tổng hợp)_Cập nhật lúc: 16:48 05/01/2013
http://kienthuc.net.vn/vu-khi/3-doi-thu-cua-sat-thu-san-ngam-y-8fq-tq-manh-co-nao-180467.html

Rò rỉ “sát thủ săn ngầm” của Hải quân Trung Quốc

4:33 PM |

(Kiến Thức) - Trung Quốc bắt đầu thử nghiệm loại máy  bay tuần tra săn ngầm Y-8FQ Cub với thiết kế đuôi kỳ dị chưa từng thấy.

Máy bay tuần tra hải quân Y-8FQ của Trung Quốc với chiếc đuôi "kỳ dị".
Không quân Hải quân Trung Quốc vừa tiến hành thực hiện chuyến bay thử nghiệm đầu tiên của loại máy bay tuần tra hải quân tương lai Y-8FQ Cub, hay còn được gọi là GX-6 High New 6.

Theo tạp chí Navy Recognition, những hình ảnh đầu tiên về biến thể máy bay tuần tra chống ngầm Y-8, được gọi là Y-8FQ Cub (Sư tử biển) từng được tiết lộ trong tháng 11/2011. Tuy nhiên, hình ảnh mới xuất hiện của "sát thủ tàu ngầm" Y-8FQ của Trung Quốc cho thấy máy bay này đã thực hiện chuyến bay đầu tiên.

Y-8FQ được chế tạo dựa trên cơ sở khung thân của máy bay vận tải Y-8 do công ty máy bay Thiểm Tây của Trung Quốc phát triển. Máy bay được trang bị 4 động cơ cánh quạt WJ-6C với 6 lá cánh. 

Phần đuôi máy bay đã được cải tiến để hoạt động tốt hơn khi bay ở độ cao và tốc độ thấp theo yêu cầu nhiệm vụ của một máy bay tuần tra hải quân.

Tuy nhiên, đuôi của Y-8FQ sử dụng một thiết bị phát hiện từ trường (MAD) "kỳ dị" để "săn lùng" tàu ngầm, đây có lẽ là đặc điểm đáng chú ý nhất của Y-8FQ.

Từ hình ảnh mới thử nghiệm của Y-8FQ cho thấy, có lẽ máy bay đã được lắp đặt một vòm anten ở dưới mũi thuộc kiểu radar giám sát hải quân. Ngoài ra, máy bay đã được lắp một tháp quang học và một vài anten ở cả phía trên sống lưng và dưới bụng. 

Vũ khí của Y-8FQ được đặt ở trong khoang có cửa mở (mang tên lửa, bom, ngư lôi), phía trước cơ cấu hạ cánh 4 bánh và có cửa sổ ở phía gần đuôi để có thể quan sát rõ hơn.

Navy Recognition kết luận rằng, máy bay tuần tra hải quân Y-8FQ Cub/High New 6 "hội tụ" đủ khả năng có thể so sánh với máy bay chống ngầm như P-3 Orion, Atlantique II hay Il-38.

Bạch Dương_Cập nhật lúc: 11:30 05/01/2013
http://kienthuc.net.vn/tin-tuc-quan-su/ro-ri-sat-thu-san-ngam-cua-hai-quan-trung-quoc-180148.html

Soi “sát thủ diệt hạm” Kh-59MK Nga bán 200 quả cho Trung Quốc

2:09 PM |
(Kiến Thức) - Nga đã cung cấp ít nhất 200 quả tên lửa chống hạm Kh-59MK cho Không quân Trung Quốc triển khai trên các máy bay tiêm kích Su-30MK2.

Theo Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm (SIPRI), tính đến cuối năm 2015, Trung Quốc đã tiếp nhận từ Nga 200 quả tên lửa chống hạm Kh-59MK theo một hợp đồng được ký từ nhiều năm trước.
Theo nguồn thông tin SIPRI, việc giao tên lửa Kh-59MK dành cho máy bay tiêm kích Su-30MK2 của Trung Quốc bắt đầu vào năm 2008. SIPRI cũng nhấn mạnh rằng, ngoài tên lửa Kh-59MK, có thể Trung Quốc đã tiếp nhận cảphiên bản nâng cấp Kh-59MK2.
Kh-59MK là biến thể chống hạm tàu mặt nước của dòng tên lửa hành trình tấn công đa năng phóng từ trên không Kh-59 Ovod (NATO định danh là AS-13 Kingbolt) do Cục thiết kế Raduga và Tập đoàn Tên lửa Chiến dịch - Chiến thuật (KTRV) hợp tác nghiên cứu, phát triển, sản xuất từ năm 1980 đến nay.
Tên lửa hành trình Kh-59 có kích thước rất lớn, với tổng trọng lượng lên tới gần 1 tấn, dài 5,7m, đường kính thân 380mm, sải cánh 130cm. Với phiên bản như Kh-59MK hay MK2 thì kích thước này không có nhiều khác biệt lắm, chủ yếu là có sự đổi khác bên trong tên lửa.
Tên lửa chống hạm Kh-59MK được thiết kế với hai loại động cơ: Một là động cơ tuốc bin phản lực cánh quạt đẩy dành cho hành trình bay nằm ở dưới thân đạn; hai là động cơ nhiên liệu rắn ở đuôi đạn. Các cánh lái, ổn định nằm ở trên thân có thể gấp gọn.
Trong ảnh là động cơ tuốc bin phản lực cánh quạt đẩy cỡ nhỏ trang bị cho tên lửa Kh-59MK/MK2 cho phép đạt tốc độ bay hành trình Mach 0,72-0,88.
Tên lửa Kh-59MK được trang bị đầu tự dẫn radar chủ động ARGS-59, đạt tầm bắn lên tới 285km, mang theo đầu đạn nặng 320kg đủ sức đánh hạ tàu chiến cỡ trung chỉ với một phát bắn.
Còn loại Kh-59MK2 là biến thể dùng cho tác chiến không đối đất được cải tiến đầu dò tên lửa, giữ nguyên tầm bắn.
Tháng 1/2002, Nga đã ký hợp đồng cung cấp 24 chiếc máy bay tiêm kích Su-30MK2 cho Trung Quốc. Toàn bộ số máy bay này được chuyển vào tháng 8/2004. Đây được xem là hợp đồng đầu tiên của dòng máy bay xuất khẩu Su-30MK2.
Su-30MK2 được đánh giá là tối ưu hóa mạnh cho khả năng đánh biển, chống hạm. Chính vì thế, toàn bộ 24 chiếc đều được biên chế lực lượng Không quân Hải quân Trung Quốc sử dụng.
Hoàng Lê_Cập nhật lúc: 07:30 01/04/2016
http://kienthuc.net.vn/vu-khi/soi-sat-thu-diet-ham-kh-59mk-nga-ban-200-qua-cho-trung-quoc-659097.html